h1

Tối 20-8-09

August 21, 2009

Hôm nay 20-8-09, đêm 19 thức trắng một đêm, sáng ra thức dậy ăn ngay gói mì [chịu hết nổi gòi!], giặt đồ, chở bà Út đi khám bệnh trong bệnh viện 175. Thủ tục ban đầu quả là rất sơ khai, gọn nhẹ, chi phí cũng ko đáng than phiền, ko phải xếp hàng chờ nhiều để khám…..rồi sau đó…

Mrs Doctor ko khám gì cả, chỉ có một yêu cầu nho nhỏ, xét nghiệm máu, chụp X-Quang, điện tim đồ. Hơi tốn thời gian và sức lực, 1 mớ tiền của nữa….rồi sau đó….

Mrs Doctor dòm kết quả xét nghiệm, một khuôn mặt hơi khẩn cấp thoáng hiện, miệng vị nữ bác sĩ này mở ra rõ là tròn 4 từ “sốt xuất huyết rồi!”

Một lát ngay sau đó, “viêm phổi”.

Một chút trí nhớ của Mrs Dr làm cô ấy phải bật ra một câu “phải nhập viện ngay thôi!”.

Rồi lại một câu nói nho nhỏ, “lại còn bị tiểu đường nữa àh,..thế có nhớ đã tiếp xúc với người nào bị nhiễm cúm H5N1 ko? Suy nghĩ kĩ nhá!”

[một khoảng im lặng ko nói nên lời]

Tớ gọi cho cô Thu, cô Thu lên ngay và cũng bảo là phải nhập viện thôi.

Vấn đề ko bị cô y tá bỏ xót, liền được nhắc ngay “thế chỉ có 2 mẹ con thôi àh? Nhập viện là nằm trong đây luôn đấy, ko về đâu nhá.”

[ zzzzz ko hĩu sao cứ nói tớ và bà út là 2 mẹ con, nghe mà ngứa!]

Ko cần suy nghĩ nhiều, chơi tới bến luôn, Tâm ok ngay. Ời! Một lát sau gọi cho mẹ hay, mà mắt nó cứ ươn ướt, ko ngờ được mình yếu đuối như thế này, trấn tĩnh trấn tĩnh, và rốt cuộc thành công việc làm mặt lạnh trong bệnh viện. Haizzzz…..

Rồi từ đây….mình được sắm vào vai một người nuôi bệnh. Một mình. Một cái nhà. Một người bệnh.

Buổi trưa mình tranh thủ về nhà lấy đồ cho bà Út định cư ở bv, nào đồ, nào nước, khăn, thuốc, xà bông, gối, mền,….àh còn phải phơi đồ lúc sáng ngâm comfort nữa nhễ! ….tranh thủ ăn nửa ổ bánh mì với sữa, pate, xúc xích và 1 ly sữa…..thế mới biết, mình thiếu kinh nghiệm sống quá, nhưng khi nhìn lại, thấy rằng ko phải do mình thiếu kinh nghiệm mà là đến lúc để mình thật sự trở thành 1 người lớn, ít ra cũng đủ để ba mẹ và con cái bà út phó thác cho mình 1 ngày nuôi bệnh. Về nhà, mình cũng muốn lau quét cái nhà lắm chứ, nó nham nhám, bẩn lắm, nhưng mệt quá, ngồi ăn lấy ăn để 1 gói mì nữa, ….rồi thổn thức nghĩ, đêm nay mình muốn mặc xác cái nhà này qua ngủ với em Hà, em Tí và con An….rồi đang tắm cũng cầm lấy đt định nt kêu con Bích Thủy lại ngủ với mình chứ mình ko chịu nổi rồi….nhưng cũng thôi, đêm tới thì đêm qua, tớ mong sao trời mau sáng.

h1

Đêm 19-8-09

August 20, 2009

Tôi đã 77 tuổi và triết lý sống của tôi có thể được tóm tắt như sau: trong cuộc sống bạn phải làm việc. Có nghĩa là hành động trong sự khiêm tốn, sự chính xác và quyết đoán. Môi trường duy nhất cho sự sáng tạo nghệ thuật đó là làm việc đều đặn, khiêm tốn, tính liên tục, và lòng kiên nhẫn… Thế thì bạn hãy nhìn vào mặt nước đi… Bạn cũng hãy nhìn vào thế giới của những điều tốt mà con người đã có thể tạo ra…, bởi vì mọi sự kết thúc đều quay trở về với biển…

Tôi đã dành trọn cuộc đời mình cho những cuộc khám phá. Ðó là một sự lựa chọn. Có người thì thích lái những chiếc Cadillac hay Jaguar lộng lẫy, nhưng cũng có người luôn say mê chỉ với những công việc họ đã chọn…

Một lần nọ, có người đã tỏ lòng ngưỡng mộ tôi, đó là cách tốt nhất để họ xa lánh tôi hơn, tôi đã thú nhận rằng tôi thất bại trong mọi việc. Ðiều đó hoàn toàn đúng trong cái nghĩa là những tác phẩm của tôi không thể cụ thể hoá được. Ðiều đó cũng đúng trong cái nghĩa là mai sau, khi mà tôi ra đi vào cõi hư vô, năm tháng vẫn tiếp tục thoi đưa…

Tuổi trẻ , đó là sự làm việc đầy gian khổ, một cuộc sống không khoan nhượng nhưng thuần khiết. Chiếc lò xo cuộc sống đang giãn, đã giãn. Ðiều đó đã được khắc ghi vào tâm thức con người, trong một định mệnh …

Tôi là một con lừa và là con lừa có một mắt. Nhưng con mắt của con lừa này có được khả năng cảm thụ . Tôi là một con lừa có được một bản năng về tỉ lệ . Tôi là, và mãi là một kẻ không phải sám hối về thị giác.

Luân thường đạo lý ư. Ðó là hãy bỏ ngoài tai mọi sự danh giá, tin tưởng vào chính bản thân mình, hành động cho lương tâm của chính mình, đó không phải là nương theo những bước chân của các anh hùng để có thể hành động và tu dưỡng.
Tất cả mọi triết lý này được phôi thai từng chút, từng chút, được hình thành và tái diễn trong trí óc theo dòng đời đầy tính trốn chạy như là một sự cám dỗ, và người ta sẽ có thể ngộ được nó theo nghĩa đúng đắn nhất một cách hoàn toàn vô thức.

-Ler Cobusier-

Hơn 1 tháng rồi, hơn 1 tháng tớ không sáng tạo. Những ngày ngồi nhà đợi giấy báo, đợi ngày nhập học như là mấy năm đã qua. Rồi cũng có lúc tớ nghĩ mình thật vô dụng, ý thức nghề nghiệp bị thời gian nắm kéo, bay lơ lững như 1 quả bóng trống rỗng chứa đầy không khí bên trong. Nhiều khi chỉ 1 buổi tối ra ngoài uống 1 tách càfe, điều này như 1 cái gì mới mẻ có thể thay đổi cả cuộc đời vậy.

Trong bộ phim The thing called love, khi nhân vật Mirinda thất bại trong sự nghiệp và tình yêu, cô ấy muốn trở về nhà ở NY, anh bạn Kyle đã nói “cậu đến đây để tìm chính mình, vậy khi cậu trở về NY cũng sẽ tìm thấy cậu bây giờ mà thôi”.

Tại sao trong thời kì mà thời gian dai và dài như kẹo cao su này tớ chẳng làm được việc gì nên hồn?

…..uhm, nếu tớ còn ghi vài dòng nữa thì đây chỉ là hậu quả của 1 tách capuchino….ơ…ờ…bồn chồn khó chịu quá!

h1

Hello world!

August 15, 2009

Welcome to WordPress.com. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.