Archive for September, 2009

h1

22.9.09

September 23, 2009

Là những ngày bình thường, nắng cứ nắng, mưa cứ mưa, ai làm gì thì cứ làm việc nấy, ai ở nhà thì ở, ai cắp sách đến trường thì cứ cắp sách đến trường như một hành động của thói quen hoặc mục đích, riêng t, t cũng như ai, tại sao lại phải cảm thấy riêng? Cũng là như vậy nhưng sao t ko như vậy? Việc đáng lẽ thế này đáng lẽ thế kia sao t ko theo như vậy? Sao t phải moi móc xăm soi nội tâm làm gì cho nó bát nháo cả lên thế? Sợ ko xăm soi sẽ trở thành kẻ vô hồn ngay àh! Rõ là……. Vớ vẩn!

Chiều nay ghé trường Văn Lang chơi, lý do ông thầy dạy Nguyên Lý Thị Giác cho về sớm. T nhớ Văn Lang đến chết được. Đứng giữa sân trường mát rượi, mùi cây xanh và tiếng nói, hình ảnh quen thuộc cứ tràn trề. Rất thích mấy chú giữ xe. Có lần rút chìa khóa xe ra giữ dùm t, nói là xe tốt phải giữ cẩn thận. Chú vừa đi vừa hát, vừa nói vừa cười. Các chú là người Bắc và xưng mày tao. Các chú rất để tâm đến công việc. T quen thuộc từng khuôn mặt.

T đi lên tầng 6. t đi xuống tầng 4. t đi xuống khoa. Cảm thấy thật là thoải mái. Rất dễ chịu. Cứ như mọi thứ là của t, từng thuộc về t và ko bao giờ sẽ là ko phải của t. Dù sao, ở đây, t có cái để t nói “ vô khoa mình đi!”. Những khuôn mặt chưa hề nói chuyện bao giờ cũng là của t. …. Mọi thứ đã thuộc về t cứ ngồn ngộn táp vào mặt , cái táp ấy rát như gió trên những chặng đường trường mà phải đi với tốc độ nhanh. Tại sao lại bỏ lại những thứ làm cho bản thân cảm thấy dễ chịu? Có ngu ngốc ko? [ :( ]

Học với 1 lớp người nhỏ tuổi hơn mình, dù chỉ 1 tuổi, đối với mọi người ai cũng bảo “có gì đâu”, riêng t, t thấy mình lạc lõng. Ngưỡng mộ bà Như thật! Chuyện thật chẳng đáng để cái đầu nó rối, nhưng đó là cuộc sống của t, nên sự việc cứ như lia cái máy quay lại gần vậy, thấy rất rõ những tiểu tiết trên gương mặt, trên từng đồ vật. Cũng công nhận mình ngu cái là áp đặt cho mình vai diễn của một người chị. “chị! Chị!….” ngày nào vô gặp mặt “bạn bè” mới cũng được nghe từ đó để gọi mình, ….. ồ thật là lạ! Tại sao hồi trước mình gọi người khác là chị chị anh anh mà chẳng mảy may miếng cảm xúc gì nhỉ! Mình thật là vô tâm.

T biết đâu lại vô đó. Trong quá trình chuyển biến của sự việc, tự t đã níu kéo mọi thứ để chúng đừng đi theo qui luật của tự nhiên, để t ngắm ngía tiếc nuối thỏa thích, suy nghĩ và tơ tưởng thả thích với những thứ bày ra trước mắt,….tự t, t ko chịu tuân thủ theo cái gì, ko chịu cho sự việc nó trôi, như vậy thật là …

T lại biết bài tập sẽ buộc t trở về thực tại, để chấp nhận thực tại. Nhưng giờ t lại muốn từ chối cả bài tập. ….đừng có điên kiểu đó, chết đấy Tâm ạ!

394

h1

Khoe, một bài để khoe hahaha

September 16, 2009

016

Trước hết là papercraft :D tớ làm xong cái nhà bán cá gòi, giờ nó yên ấm nằm bên nhà đọc sách để làm 1 khu phố Nhật nho nhỏ trên kệ sách của tớ.

011
012
014

Sau đó là lịch sử những ngày đơn thân độc mã ở nhà và những món ăn tự chế…

018
028
096
104

Một đêm mưa tầm tã, bạn Tâm chạy rướt bạn Khánh dìa, và lại tiếp tục ăn…
129

Rồi những ngày sau đó, thật vất vả để nấu 1 ngày 2 bữa cơm, haiz….. thật mừng khi nấu xong thấy mâm cơm quen quen, ít ra cũng giống giống mẹ nấu…..haiz!
139

Rồi 1 hôm, ngày 2-9 thì phải, đua đòi —-> coi bắn pháo bông ở Q7 [khẹc khẹc] .
Kết quả…
Kẹt xe điên người luôn, lết lết lết và lết…….dìa đc Q3, tự thưởng [hay tự an ủi] cho cái thân mình ngu muội đã bon chen, vô Tous les jours :D
146
150
159

Tiếp theo là chủ đề quà tặng :D . Ngày sinh nhật àh, mình ko mong lình đình, mình ko mong quà tới tấp nập, lai rai như dầy đc roài héhé
167
169
189
211
Em Trâm với em Phúc tặng :) :) :) yêu 2 em nó ghê, hun nè, muh….oa

174
Cái này em Thủy tặng, bạn cấp 2 của tớ, và tương lai sẽ ở với tớ đến tháng 2 [đúng là vị cứu tinh cho gia đình tớ lúc này, haiz...]
376
Cái cục này thằng Hải heo tặng. Năm ngoái nó tặng Mr.Bean, năm nay tặng con Xì Trum, nó có ngụ ý gì ko nhễ! [nói nhỏ: cục này nó mang từ bên German dìa, mặc dù nghỉ nói chuyện với ẻm cũng lâu, nhưng yêu nó cái là đi xa vẫn nhớ sinh nhật bạn mà tặng quà háhá]

380
Em Hà đan tặng mình, đan nửa chừng thiếu len, nó qua nhà mình lấy len về đan tiếp, thế mới ghê chứ!
375
Còn đây là “đồ chơi khuyến mãi” của nó đó àh!
386
Thấy trình độ quởn của em Hà dành cho Tâm chưa hôhôhô

Trong thời gian quởn, bạn Tâm lấy súng bắn keo xì ra cái cục này
240
Rồi cục này
338
339
CHÚ THÍCH : cái dây thép cong cong là ba Tâm nắn cho Tâm ah hahaha
342
Và một em piano ko vuông vức này :(
Chơi đất sét thì nắn xấu :(
Chơi len thì đan xấu, mà ko biết đan gì nữa :(
Ông trời, tại sao ông để xung quanh con toàn những người khéo tay hơn con không dạ!!! [Chửi thầm m ah Thư, n áh Hà, đáng ghét mà! :( ( ]

haiz……
bâng khuâng bấy nhiêu là đủ…

Ý trời mình đi ngành đồ họa mà!

h1

31-8-09

September 1, 2009

Nhiều khi cảm giác ko phải là thứ để giải thích.

Cứ ám ảnh trong đầu câu nói của thằng Bá Kiến nói lúc Chí Phèo ăn vạ, “đời người chứ có phải con nghé đâu mà chú lại thế?”.
[đúng là thằng này thâm thật!]

Khi thấy cuộc sống trở nên rối rắm quá, người ta khuyên nhau hãy thư giãn và nhìn sự việc một cách đơn giản hơn xem nào. Khi nhìn cuộc sống một cách thoải mái hơn và đơn giản hơn, người ta lại bảo nhau cuộc sống đâu có đơn giản như vậy.
Tại sao hình hài con người lại đẹp như vậy? Vì rằng ko có chỗ nào bằng phẳng cả. Phải thuôn chỗ này, nhọn chỗ kia, thừa chỗ này, thiếu chỗ kia, rồi lại chỗ kia chịu áp lực để chỗ này đứng vững, v…v…

………..
Tôi muốn đời tôi đẹp, tôi phải đau….

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.